Đám tang lặng lẽ từng bước dần theo con đường mòn quanh co đến nghĩa trang nằm ở giữa cánh đồng. Cỏ cây hai bên đường như đang bị thiêu đốt dưới cái nắng chói chang của mùa hè miền duyên hải đầy nắng và gió cát này. Gió bốc bụi mù lên trên không - mờ mịt, như cùng cảm thương cho số kiếp bạc mệnh của Nga- một nỗi đau trần thế, mà có lẽ là hành trang duy nhất cùng nàng đi vào cõi hư không?. Ninh- chồng nàng,nước mắt lăn dài trên khuôn mặt xám xanh,tiều tụy. Anh cảm thấy nỗi ân hận ngày một lớn dần ,đang giày vò ray rức trong lòng!
Ông Mẫn liếc nhìn vẻ mặt buồn buồn của Kiệt – lòng cảm thấy chua xót, bỗng nhớ Lành. Đứa con mà nàng đã ấp ủ bao ước mơ thật đẹp khi biết nó đang tượng hình trong người nàng, bây giờ đang buồn khổ vì chuyện vợ con. Chỉ một ước mong nhỏ nhoi là có được vài chỉ vàng để lo việc đám cưới cho thân mình, cũng không biết tìm đâu. - Ba dành dụm được năm chỉ, định sửa lại nhà hết ba rồi, còn hai chỉ có đủ không? – Ông dò xét nhìn Kiệt. - Còn dì Hiên hứa cho con hai chỉ nữa mà, ba? Kiệt quay lại nhìn ông, chờ đợi.
( Tặng cháu Thiên Hương & các cháu tuổi 20) Hai mươi tuổi cuộc đời son trẻ Em ngây thơ trong trắng vô cùng Chưa biết nhớ biết buồn vô cớ Chưa biết sầu biết khổ cô đơn
Trang nhà Trinh Vương trong hai năm qua là nơi hội ngộ của nhiều cựu học sinh của trường Trinh Vương và những trường khác ở Qui nhơn như Lasan, Bồ đề, Nhân Thảo, Cường Để, Nữ trung Học, Kỹ Thuật…v..v. Phải nhìn nhận rằng trang nhà có sống được là nhờ lòng ưu ái của quý Thầy Cô và quý Anh Chị đã đóng góp bài vở thường xuyên. Mỗi ngày, mở trang nhà để nhớ lại một thời những tà áo trắng tung bay túa ra cổng trường, tìm kiếm một ánh mắt đang đứng “trông vời áo tiểu thơ”. Những vần thơ óng ả gợi nhớ thuở ngượng ngùng bối rối, những giận hờn và vui đùa thật học trò, những mùa hè nhớ nhung trên trang lưu bút, và cả tháng ngày lớn lên rời ngôi trường bước xuống cuộc đời. Cho dù ở đâu đó trên quả đất này, cứ mở trang nhà là chúng ta lại thấy thật gần gũi với nhau qua một quá khứ đầy ắp kỷ niệm.
Nhân Ngày Của Cha, tôi xin nhớ lại vài mẫu chuyện về Ba tôi. … … … Những ngày còn lại ở bên nhà, hồi tưởng lại chuỗi ngày dài sống cạnh Ba từ thuở ấu thơ, thời đi học cho đến khi ra đời, lòng tôi bồi hồi bùi ngùi vô cùng. Những hình ảnh của chuỗi ngày dài ấy đã khắc sâu trong lòng tôi.
Nhớ ngày đầu Ba dẫn hai anh em tôi đi học trong cơn mưa bất chợt, mưa khá lớn, lại phải đi dọc theo con đường thấp sũng nước. Vì đâu biết trước mà đem theo áo mưa nên Ba đòng đòng tôi lên vai, tôi dùng cặp táp che đầu mình, còn Ba thì ướt đẫm, tay dắt anh tôi lúp xúp chạy theo cũng ướt hết.