Cửa văn phòng riêng đã đóng kín, đang giờ ăn trưa và chắc chẳng còn ai quấy nhiễu nên Tường tự do mơ màng. Hai tay mâm mê khung hình, Tường chăm chú nhìn người con gái thật đẹp đứng cạnh bồn hoa. Bức hình mới chụp hơn năm nay thôi, khi cuộc tình bắt đầu. Đôi mắt của người con gái thoáng buồn dù rằng miệng hé môi cười, xa vắng như không gian chia cách hai người. Bao nhiêu bài thơ đã viết, bao nhiêu bàn nhạc gửi gấm tâm tình đã được posted trên diễn đàn để tặng nhau nhưng vẫn chưa một lần gặp gỡ dù Tường đã năn nỉ nhiều lần. Tường thở dài, cẩn thận cất khung hình vào trong ngăn kéo, với tay cầm điện thoại gọi cho Thùy.
Có tiếng gõ cửa, mặc dù chưa tỉnh ngủ - nhưng tôi vẫn ngồi bật dậy. Tôi đoán biết đó là Hoàng, ở nhà bên cạnh. Trong buổi sinh hoạt thanh niên tối qua, Hoàng nhận ra tôi là người bạn láng giềng, và hứa sẽ gọi giúp tôi tập thể dục bưổi sáng. Ánh sáng của điện đường chiếu lọt vào khi tôi mở cửa, Hoàng rực rỡ trong bộ đồ màu đỏ với nụ cười xinh xắn, đôi mắt đen láy, thật đẹp. Cái cảm xúc chợt đến thật mạnh- tự nhiên, không kìm giữ được, tôi nắm lấy tay Hoàng. Hoàng khẻ run lên- cố thoát khỏi bàn tay tôi . Hoàng nhìn tôi với ánh mắt bàng hoàng, khó hiểu. Cùng lúc ấy- tôi đã kịp nhận ra mình sỗ sàng-dã xúc phạm đến Hoàng. Tôi vội buông tay ra. Hoàng chạy nhanh ra cửa, không nói một lời nào. Thực ra , cái nắm tay của tôi chỉ là sự xúc cảm bất chợt, thoáng qua...Chuyện xảy ra chóng vánh trong giây phút chỉ có tôi và Hoàng biết, bởi trong nhà mọi người vẫn còn ngủ. ,nếu không thì cũng thật là rắc rối, vì tôi là người ở trọ.
Đâu ngờ cái lúm đồng tiền Níu tôi ở lại với miền tình yêu Tuổi trời đã được bao nhiêu Mà hương sắc ấy làm xiêu lòng này? Qua cầu biết gặp đắng cay Cũng hăm hở bước, cũng bày biện vui…
Trên con đường đi làm quen thuộc mọi ngày, sáng nay bỗng bừng dậy như một ngày hội lớn của trần gian.
Những chùm hoa trắng ngần ngập kín cả trên cành của hai hàng cây Dog Wood.Mới ngày thứ bảy tuần qua những cành cây còn trụi lá, chỉ he hé những búp non chúm chím trên cành. ngày chủ nhật đi qua, tôi không nhìn thấy chúng có một ngày.Hôm nay bỗng không gian như chìm trong giấc mơ thần thoại, ở đó có những con đường ngập tràn những bông hoa, thời tiết ở đây chan hòa theo chu kỳ "bốn mùa rõ rệt", Khi những cơn gió rét mùa Đông đi qua, nhường chỗ cho nắng Xuân về , cảnh vật nhấn chìm trong một mùa Hoa, những bông hoa trắng ngần như trong truyền thuyết vương dài trên con đường tôi đi qua.
Tặng các bạn trẻ chuyến thiện nguyện tháng 3 năm 2011
Nhớ anh em chớ đăm chiêu Anh như nắng ấm sớm chiều bên em Anh như sao sáng trời đêm Ru em giấc ngủ êm đềm đầu xuân Anh như hoa thắm bên đường Giúp em say đắm sắc hương cuộc đời