Tùy Bút

alt

Cung chúc Trinh Vương, không hề nhiễm tội truyền, thật Mẹ là Mẹ Thiên Chuá, Mẹ khiết trinh trọn đời . . .”

Tiếng hát cuả ca đoàn khoan thai cất lên sau phép lành cuả linh mục chủ tế trong  Thánh lễ sáng hôm nay khiến tôi nhớ quá ngôi trường thân yêu đã bốn mươi năm xa cách cuả mình.

Trinh Vương, ngôi trường với hai cánh cổng sắt sơn màu xám nhạt, dãy phòng chính một trệt hai lầu với màu vôi xanh tím, những cánh cửa sổ với hai lần cửa gỗ và kính, hai tấm bảng màu xanh  dài kín cả mặt tường, chiếc bục giảng gỗ nâu, bên cạnh là thau nước nhỏ  với chiếc khăn màu trắng để thày cô lau tay sau giờ giảng bài . . .Những chiếc bàn học  với những ngăn phân chia rõ ràng, những chiếc ghế dài có tựa mà tôi thấy chỉ hình như có ở trường chúng tôi . ..

Xem tiếp...

alt

Có ngọn gió bốc cao ngọn lửa chiến tranh, cuốn lăn lóc bao sinh linh trên đường trốn chạy. Nó xoáy lồng lộng trong cơn mê cuồng cực độ, xô đẩy bao niềm dấu yêu thành tro bụi. Nó cuốn xa khơi những con tàu nhấp nhô sống chết và khiến người phải cách chia người.

Có ngọn gió lùa trên đôi mắt người tuyệt vọng, trong xác thân rời rã giữa sự sống và cái chết. Có ngọn gió đùa vào quá khứ thổi tung bao nhiêu dấu yêu dĩ vãng. để lại chơ vơ trên cuộc đời nghìn nỗi mất mác não lòng. Có ngọn gió bủa vây rừng rực lửa hận thù, thổi bay đời về rừng rú âm u cùng cỏ lá thú hoang.

Xem tiếp...

Bên hàng dương xanh, sớm mai mù sương lạnh buốt, mắt lạc vào lủng sâu nuối tiếc.Thành phố xưa vẫn huyễn hoặc trong nghìn trùng ký ức, buồn vui, yêu ghét cuộn trào theo ngọn sóng vỗ bờ. Sóng bạc đầu lăn tăn ngoài khơi xa, đàn Hải âu ríu rít rộn ràng lượn sau luồng sóng cửa con tàu lìa khơi về bến. Thật mờ ảo và bình yên như bức tranh thủy mặc. Biển cuộn sóng đổ vào bờ cát dài, biển ru bờ như bờ ru biển.

Xem tiếp...

Anh thương yêu,

Em vừa đi dự thánh lễ sáng về thì viết ngay cho anh đây, bên ngoài trời vẫn còn mù sương dù đã gần 8 giờ rồi đó, cái lạnh cũng chưa se sắt lắm đâu, nhưng buổi sáng đi bộ một mình qua những con đường với những chiếc xe hơi lạnh lùng vút qua cũng khiến lòng người cảm thấy nao nao buồn anh ạ

Hôm nay  là ngày All Saint’s Day sau buổi tối tưng bừng của lũ ma quỷ đi đến từng nhà xin kẹo với câu chào “Trick or Treat” ( ngày Halloween đó mà) cũng chẳng hiểu sao hai cái ngày này lại đi liền nhau như thế

Xem tiếp...

alt
(Tưởng nhớ Nghệ Sỹ TÔ  KIỀU  NGÂN
)

Anh ra đi, theo luật bất biến của cuộc đời!

86 tuổi! Cái tuổi cũng đã đủ cho một kiếp người nếm trải. Cái tuổi mà tôi chỉ dám buồn, thương, chứ không dám “tiếc” vì e mình quá tham lam.

Quỳnh Hương nói với tôi: “ Ba em đi nhẹ nhàng, thanh thản lắm. Ông như không còn nuối tiếc gì nữa”.

Thì anh vẫn thế mà. Sống nhẹ nhàng. Nhẹ như Thơ. Như tiếng sáo vút ngân, dìu dặt. Anh không tiếc nuối vì thấy mình đã sống đủ, cả vinh quang lẫn ngậm ngùi! Chỉ người ở lại nhớ tiếc giọng ngâm ru hồn, tiếng sao thôi miên!

Xem tiếp...

Anh thương yêu,

Mới đó mà đã gần hết năm rồi, trời Cali mới vừa cuối thu nhưng cũng thay đổi khá nhiều, chỉ vừa vài tuần trước đây, mới vừa sáng thôi, nắng đã rực rỡ và gay gắt cả một khung trời cho tới tận chiều, thế mà giờ đây chờ mãi mà trời không chịu sáng cho. Hôm nay em muốn đi lễ sớm, nhưng nhìn  mãi không có chút ánh hồng nào của ông mặt trời, chỉ có ánh sáng của đèn đường, chẳng có tiếng xe nào chạy qua, cũng hơi sợ một chút vì cứ nghe nói đi vào lúc đêm tối hay mờ sáng một mình khá nguy hiểm ở xứ sở này, nhưng tự dưng em lại cứ muốn đi, thôi thì liều vậy chứ biết sao

Xem tiếp...

alt
Tuổi nào nhớ chuyện ngày xưa
Nửa đêm thức giấc cơn mơ ngậm ngùi

Mấy hôm nay trời mưa dầm. Trời Sài gòn hiếm khi mưa dầm như thế này lắm. Sáng sớm chưa mở mắt ra đã nghe tiếng mưa rì rầm buồn thê thiết. Chiều đi làm về cũng phải đội áo đi trong mưa. Có khi trời cũng tạnh  nhưng bầu trời lúc nào cũng ảm đạm, và  trong không khí thì trĩu nặng hơi nước.

Xem tiếp...

Đã quá nhiều đề tài nói về chúng tôi  . . .!
Riêng chúng tôi ở một góc độ nào đó cũng thể hiện được phần nào đó vai trò của mình với gia đình và xã hội. Ít nhiều tùy theo bình diện sống của từng cá nhân.
Có điều người ta nói nhiều về phụ nữ, nhưng dường như ít hiểu về chúng tôi những gì ở đằng sau góc khuất ...???!

Xem tiếp...

Tôi bắt đầu tập viết văn trở lại, khi tuổi đời đã đến lúc phải nghỉ ngơi, không còn đóng góp nhiều cho đời được nữa. Ở cái tuổi chuẩn bị về hưu, bỗng nghe thèm viết một cái gì đó, như là một cách bộc lộ tâm can mình ,con người thật của mình, mà không phải lúc nào mình cũng hiểu hết được.

Thật ra, khoảng mươi năm về trước , tôi đã bắt đầu tập tành làm thơ trở lại. Những bài thơ đầu tiên sau bao nhiêu năm không cầm bút, bỗng hiện ra thật là ngô nghê, không trau chuốt , thật vụng về nhưng cũng thật dễ thương.

Xem tiếp...

alt

Anh ngồi đó
Đôi mắt buồn vời vợi
Em đứng đây
Trong làn khói hương bay
Đời muộn phiền cho lòng buông nỗi nhớ
Gói yêu thương ôm kí ức đong đầy

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.