-
Lý Thuỵ Ý
-
Đăng ngày 29 Tháng 10 2012
-
Lượt xem: 1848

(Tưởng nhớ Nghệ Sỹ TÔ KIỀU NGÂN)
Anh ra đi, theo luật bất biến của cuộc đời!
86 tuổi! Cái tuổi cũng đã đủ cho một kiếp người nếm trải. Cái tuổi mà tôi chỉ dám buồn, thương, chứ không dám “tiếc” vì e mình quá tham lam.
Quỳnh Hương nói với tôi: “ Ba em đi nhẹ nhàng, thanh thản lắm. Ông như không còn nuối tiếc gì nữa”.
Thì anh vẫn thế mà. Sống nhẹ nhàng. Nhẹ như Thơ. Như tiếng sáo vút ngân, dìu dặt. Anh không tiếc nuối vì thấy mình đã sống đủ, cả vinh quang lẫn ngậm ngùi! Chỉ người ở lại nhớ tiếc giọng ngâm ru hồn, tiếng sao thôi miên!
Xem tiếp...