Tùy Bút

Nếu bạn có một đứa con bốn,năm tuổi trong nhà,chắc chắn suốt ngày bạn sẽ nghe hàng trăm câu hỏi đại lọai như:

-Tại sao con sóc không bay?
Con gà không nói-cái cây không cười…

Có những câu hỏi mà bạn không cách nào trả lời được,bởi vì không thể giải thích với con bạn tại sao như vậy.Và chắc chắn không ít câu hỏi khiến bạn bực mình.

Xem tiếp...

Tôi chới với giữa một quãng không gian ẩm ướt và tối tăm, lưng chạm vào một chỗ ẩm và nước lùa vào lưng mát lạnh, ẩm ướt và bắt đầu thấm lạnh, nước tràn kín mắt môi, chạy vào từng chân tơ kẽ tóc, tôi lần tay khẽ nhéo vào phần thịt da lạnh ngắt, thấy đau tê chỗ hai ngón tay mới bấm vào.

_ Mình còn sống sao ta?

Chập chờn nửa tỉnh nửa mê, bàn tay tôi sờ  soạng xung quanh, chỉ thấy toàn nước ẩm, ram ráp và hơi ngai ngái, xung quanh là bóng tối, toàn thân ướt rượt những mồ hôi, mồ kê ram ráp, hơi thở dồn dập, tôi cố nói lớn:
_ Tôi sao đây? còn sống hay sao?

Xem tiếp...

Chiều nay-thứ bảy, cô học trò nhỏ lại đến-không nói năng gì, chỉ cười cười trao cho người thầy cũ một tờ giấy. Ông thầy lấy chiếc kính  6 diop trong túi áo đeo vào- mở ra xem-thấy mấy câu mà gia phu thời xưa đã nói được viết nắn nót rất đẹp. Không biết cô học trò “ nhiều chuyện” này tìm đâu ra đến 3 câu nói-tuy cùng một ý tưởng. Nhìn  thấy người thầy xếp kính cho vào túi- cô học trò  lại cười: “ Thưa Thầy, theo ý thầy, câu nào đúng ạ? “

Xem tiếp...

Kính gửi quí thầy cô, quí anh chị em cựu học sinh Qui Nhơn.

Cuộc họp mặt ngày 3/7/2011 tại Little Saigon, Nam California  vừa qua chi xiết ân tình. Những con tim cùng chung nhịp đập, những bàn tay siết chặc, những ánh mắt vui tươi rộng mở như cố khắc ghi  hình ảnh  của nhau đã làm bầu không khí  càng nóng thêm  cho mùa hè xôn xao kỉ niệm.

Có nhiều bạn hữu xa cách nhau  đến  bốn, năm chục năm hôm nay mới gặp lại. Có những tiếng cười dòn dã. Có những dòng nước mắt ấm nồng trong hạnh phúc. Tất cả những hoạt cảnh ồn  ào (Không ồn không phải là học sinh!), náo nhiệt như buổi tựu trường thời xưa của chúng ta đã làm  Ban  Tổ  Chức chúng tôi hết sức vui mừng và cũng không kém phần lo lắng. Vui, vì nghĩ rằng chúng tôi đem được niềm vui cho mọi người. Lo, vì  biết rằng những thiếu sót chắc chắn phải có, sẽ làm cho niềm vui ấy không trọn vẹn.

Xem tiếp...

alt

Tôi lại một mình trở lại sân ga...
Chiều ngày 1st July 2011, sân bay Atlanta, rộn rã những bước chân, chen vai sánh bước trong mọi cuộc hành trình ra đi và trở lại vẫn môt mình tôi...Nhưng lần này ra đi trong một sứ mệnh được giao, lòng bồi hồi xen lẫn niềm vui hội ngộ cùng các bạn của tôi và lời nhắn nhủ của các bạn tôi...

Xem tiếp...

alt

Phan Thiết chiều nay bãi sóng êm
Mây vần vũ gọi về thương nhớ
Phú Hài xưa cỏ xanh một thuở
Chốn lao tù nơi ở bạn ta

Xem tiếp...

Khi người ta quen nhau, khi người ta thương nhau và khi xa nhau...

Tất cả cũng chỉ do lòng họ muốn, vì rằng cuộc đời này tất cả đều do sự lèo lái của chính họ, thương yêu, giận hờn hay ghét bỏ, chia xa... Tất cả đều do tâm ý của chính ta.

Cũng con người đó, mới hôm qua ta cho là mỹ mãn, hoàn hảo với mọi người, là thần tượng của riêng ta, nhưng thoáng chốc bỗng trở thành không mỹ mãn với ta và với tha nhân, cuộc sống thay đổi theo tâm trạng và ý muốn của mỗi người và biết nhận ra mình là ai tất cả cũng trở thành phù du khi ta không muốn nữa, rồi thời gian cũng sẽ xóa nhòa và đi vào lãng quên...Hay không dễ để phôi pha

Xem tiếp...

Thử hỏi mười ông chồng nghĩ sao nếu vợ “làm đỏm”bạn sẽ nhận được…mười một cái lắc đầu(có ông thận trọng…lắc đến hai lần).Có vị không ngại nói thẳng:

-Đàn bà làm dáng thì được.Còn làm đỏm…xin chào.

Qủa thật là khó cho phụ nữ chúng ta,khi ai đó trót mang bệnh…thích làm đỏm.Mà nào nó có tội gì đâu cơ chứ?-Các bà sẽ kêu lên như thế.Chúng ta hãy thử ở vào cương vị các ông xem…

Xem tiếp...

Dòng đời mãi trôi- mới đó mà cuộc đời đã bước sang bên kia đỉnh dốc. Quảng đời đã qua ngẫm lại biết bao dâu bể trầm luân. Chuyện Tình Yêu  vẫn nhiêu khê và lắm nỗi băn khoăn khắc khoải!. Thân chỉ là một hạt bụi mù giữa sa mạc mênh mông mờ mịt. Nhưng gió trần gian vẫn cuốn theo vòng xoáy vô tình vô định của mình.

Cuộc đời giống như giấc mộng Lão- Trang. Vui, buồn, được, mất -rồi có nghĩa gì đâu? Tất cả đều như bọt nước đầu ghânh, phù du cuối bãi mà thôi. Sao  người với nhau lại ganh ghét, tranh giành, thậm chí làm những chuyện mất cả lòng nhân, rồi khi về với đất` mẹ hiền từ  cũng chỉ với hai bàn tay buông xuôi.?

Xem tiếp...


Khúc 1

Nếu thực tình có một kiếp sau, tôi không làm thơ, không viết báo, không họp hành… mà xin trở về làm một nông phu chăm bón ruộng vườn đề huề trăng gió.

Cứ mỗi chiều hay sớm mai thức dậy bầu bạn
cùng Sơn Ca líu ríu trên cánh đồng bốn mùa bận bịu. Sơn Ca đậu trên sợi tóc dài thôn nữ, trên vành nón nghiêng che, trên lung liêng giọt nắng trưa hè và trên cả luống cày mới ải.

Những nàng thiếu nữ nông quê tóc thề bết áo lúng liếng tròn theo tiếng Sơn Ca, từng giọt đậu từng giọt bay thon thả, tiếng hót rơi vung vãi trên đồng.

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.