Tùy Bút

alt

Những ngọn nến bập bùng cháy sáng trong Giáo đường hay trên bàn thờ của bất kỳ một nơi chốn nào cũng dấy lên trong lòng tôi cái cảm giác ấm nồng và thần thánh, cái cảm giác này cho tôi cái ảo giác thoát tục, đê mê và huyễn hoặc...

Xem tiếp...

Cái riêng" của nền văn hóa mỗi nước, chính là cốt tủy, nguồn gốc, hay là di sản truyền thống qua nhiều thế hệ dựng nước và giữ nước của quốc gia đó - nó làm cho người ta không thể lẫn lộn, hay bị xem thường mỗi khi tìm hiểu về lịch sử của mỗi nước. Đây cũng là niềm tự hào chung của cả một dân tộc.

Nghĩ rằng, phải hiểu cho được cái hay, cái đẹp của dân tộc mình trước khi tiếp thu, hấp thụ cái mới của nước ngoài - tôi rất đam mê trong việc quay về với "cái cũ" - mà kho tàng văn chương bình dân là một miền rất phong phú, có vô số bông hoa đẹp, chưa có một ai có thể tự hào là đã thấu hiểu tất cả...

Xem tiếp...

Trước ngày thi mấy hôm, tôi phải dợt lui dợt tới vài lần cái bài thi thực hành cho thiệt nhuyễn dưới sự giám sát của... bà xã tôi. Gớm, bả
kỹ quá, kỹ đến nỗi có lúc tôi muốn... sùng lên. Nhưng phải vậy mới được chớ. Biết tôi sắp... sùng, bả vuốt vuốt tóc tôi, rồi dỗ ngon dỗ
ngọt, nhắc đi nhắc lại: "Anh ráng đậu cái một cho khỏe, nghen!"  Tôicảm động đáp: "Ừa... ! Anh sẽ ráng!". Cũng nhờ tôi đã dợt trước với bả hồi bả dọn thi năm trước, nên chuyện này tôi thông qua không khó mấy.

Xem tiếp...

Nói đến Bình Định dễ thường ai cũng nghĩ đến một vùng đất võ “Ai về Bình Định mà coi...” với truyền thống anh hùng từ thuở Quang Trung - Nguyễn Huệ, hay đến một thi đàn từng khuấy động một thời, nơi khơi nguồn cho thơ Mới. Và từ xa xưa, Bình Định còn là đất nổi tiếng với nhiều sản vật cho đến tận bây giờ.

Mảng vui Hương Thủy, Ngự Bình
Ai vô Bình Định với mình thì vô
Chẳng lịch bằng Kinh đô
Bình Định không đồng khô cỏ cháy

Xem tiếp...

alt

Tiếng cười đùa của trẻ trong vườn chơi vọng ra như một sự kích thích kỳ lạ đã khiến tôi phải dừng chân khi đi bộ ngang qua đó, và tò mò bước lại gần hàng rào để nhìn vào trong sân. Đó là một vườn trẻ rộng được bao bọc chung quanh bằng cửa lưới mắt cáo, nổi bật với bức tường màu hồng và hàng chữ đỏ đậm “Child Care Castle”. Dưới chân tường được sơn viền  một hàng cỏ xanh , điểm lấm tấm vài bông hoa vàng, tím.Trong sân chơi, những đứa bé tóc vàng, tóc nâu, ở nhiều độ tuổi khác nhau đang leo trèo  trên cái “monkey bars”, vài bé khác đang ngồi nghịch cát. Ở xa một chút về phía trái sân chơi, lại một nhóm bé trai đang tụ tập thay phiên nhau tuột nhanh trên chiếc cầu tuột đầy màu sắc xoắn nhiều vòng.

Xem tiếp...

Chiều nay ta trở lại tuổi học trò lên đường về thăm trường cũ, thăm lại bạn bè một thời đi học. Thăm lại cảnh cũ người xưa... nơi cả một thời vết chân non đã trải trên những con đường mòn của miền quê yêu dấu.

Lòng nôn nao rạo rực trong tâm trạng trở về. Hỏi không vui sao được đi cùng bè bạn gợi lại tuổi thơ. Niềm vui của chúng tôi trưa nay mổi người một khác. Bạn Hoàn quá sung sướng, không ăn, không ngủ, chờ chuyến tàu chiều. Luận biết mình không ngủ được, nên ăn thả dàn. Bạn Vinh thì chạy đôn chạy đáo, lo mua vé và thức ăn. Đúng là một trưởng lớp trách nhiệm, uy tín, và nay là trưởng hội này đây. Bạn Quý quá náo nức nên đã đi trước về quê.

Xem tiếp...

alt

Trên con đường mỗi ngày tôi đã đi qua, hình ảnh thân thương của hai con người tôi thường nhìn thấy, luôn là nỗi khắc ghi trong tôi nhiều nhất .  Hai vợ chồng già mỗi ngày nắm tay nhau thong thả đếm những bước chân chậm rãi, già nua, chậm chạp bên nhau hình ảnh thật dễ thương.

Xem tiếp...

Trước khi viết bài này, tôi có nói với chị Cả của tôi:

- Chị à, tui định ca cẩm về cái chuyện đi học nail, đi thi nail rồi đi làm nail để phải "chịu đời" với ba cái chuyện bực mình, nhưng sợ bị "nhàm hàng" vì bà con mình lên "hàng" này nhiều quá nên tui còn lưỡng lự đó chị.

Không ngờ, bả quát ngay vô mặt tôi:

- Cái gì mà "nhàm hàng"? Mỗi chuyện là một kinh nghiệm khác nhau. Mỗi người viết mỗi khác nhau, làm sao "nhàm hàng" được ? Viết đi! Tui đón đọc đây nè, anh Hai!

Xem tiếp...

alt

Khi hai người xa lạ gặp gỡ phải có một cái gì của người nầy gây xúc cảm cho người kia và trái lại, để người ta cảm thấy thích thú muốn làm quen và rồi họ sẽ quen nhau. Khi một đọan văn được viết phải có cái gì gây được sự tò mò và hứng thú cho người đọc, đọan văn mới được đọc. Một bài thơ phải dùng ngôn ngữ đi ngay vào lòng người bài thơ mới tạo được cảm xúc. Đó là nghệ thuật của người cầm bút!

Đã có lần tôi làm người lang thang bước những bước dò dẫm vào vườn thơ của khoahoc.net và tình cờ tôi tìm thấy được một đóa hoa kỳ diệu làm tôi chới với, bâng khuâng và xúc động. Tôi đã bàng hòang sửng sốt, đã ngậm ngùi vì cái ước mơ thật bình thường lồng trong sự rung động qúa ư mãnh liệt của Thi sĩ Trần Hoan Trinh trong câu thơ ông viết:
 
Cho tôi nắm lấy bàn tay ấy
Để cả trần gian ngập nắng đào  


Xem tiếp...

altBuồn sát na phiếu diễu
Gíó mùa xưa nổi đóa sen hồng


Phạm Công Thiện từ trần ngày 8 tháng 3 năm 2011, hưởng thọ 70 tuổi. Ông ra đi thân tâm nhẹ nhàng bước chân an lạc. Ông nhắm mắt từ giả cuộc đời trong hương thơm tỉnh thức của ”Giải thoát tri kiến hương” . Ông đã từng nhiều lần xác nhận trong thơ văn của mình “Trên các đỉnh cao là im lặng”, ông đã ngộ nhập! Chỉ người ở lại mới bàng hoàng mất mát, mang tâm trạng đầy hệ lụy trần tục “buồn sát na phiếu diễu” mà ông đã từng nói về bạn của mình trong thơ. Phù du rủ mộng tàn phai. Gót hài sương khói dẫm nát một hư không. Xin đốt nén nhang kính tiễn đưa người.

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.