Tùy Bút

Năm nay tôi đã gần bảy mươi tuổi. Cái tuổi mà con cháu đã có thể chúc thọ được rồi. Tôi đã chứng kiến biết bao câu chuyện cuộc đời. Nhưng có một câu chuyện mà tôi không thể nào quên được. Tôi viết lá thư này gửi các anh, các chị để kể lại câu chuyện mà tôi là một người liên quan đến câu chuyện đó. Hy vọng, câu chuyện của tôi nếu được in lên sẽ nói với bạn đọc gần xa một điều gì đó về cuộc đời này.

Xem tiếp...

Một số phương thức dân gian giản dị rẻ tiền lại rất hữu hiệu trong việc chữa bệnh Gout, bệnh Ho và Chứng Mất Ngủ

Bệnh Thống Phong (Gout): Tuần rồi chúng tôi nhận được một lá thư khá đơn giản, ngắn gọn và rất thực tiễn. Xin được trích một đoạn trong lá thư nầy để chia sẻ cùng bạn đọc: ”Tôi là một “lão già“ KQ, vừa bước qua ngưỡng cửa U80, tuổi đời cao thì như chiếc xe hơi cũ rích, chạy đã quá nhiều miles vì vậy nó muốn hư lúc nào thì hư, không hẹn trước, hết chuyện này tới chuyện khác chẳng làm sao tránh được. Gần như ngày nào rảnh rỗi tôi cũng ghé mắt vào “Cánh Thép" đọc lai rai, thế rồi cách đây hai hôm thấy mục chữa bệnh gout bằng nước luộc rau cải xanh (cải đắng), chẳng chú ý gì đặc biệt nhưng sáng hôm sau khi ngủ dậy bỗng thấy ngón chân cái ở bàn chân phải bị đau, đi phải lết, lẽ dĩ nhiên là không còn khả năng đi giầy đuợc nữa.

Xem tiếp...

Những tiếng chuông điện thoại reo vang , reo vang vang... Là niềm vui ngóng đợi.
Âm thanh rộn rã, như bước chân xôn xao trên sân sỏi cho những lần một mình đếm bước trong buổi sáng tinh mơ hay trong buổi hoàng hôn., những lời thầm thì nhắn gởi, những kể lể triền miên...những âm vang ấm nồng tình tự.

Âm thanh ấy đã dưỡng nuôi tâm hồn Thi trẻ lại...

Xem tiếp...

Tôi rất lấy làm hân hạnh là được… “nằm gỡ lịch” chung với chú Thục Điềm tại một nơi thâm sơn cùng cốc…

Nhưng thôi, giờ thì chỉ nói đến những kỷ niệm dễ thương giữa hai chú cháu tôi mà thôi. Trước bảy-lăm, chú Thục Điềm nguyên là một viên chức cao cấp trong chính quyền Tỉnh Bình Định. Chẳng biết hồi đó chú có oai vệ và hách xì xằng không, nhưng suốt thời gian chơi với chú, tôi thấy chú là “Lão Ngoan Đồng” còn hơn cả Lão Ngoan Đồng trong truyện nữa. Chú rất thàng,rất chân chất, “quê thật là quê” – Ôi …! Cái quê của chú mới dễ thương dễ mến làm sao! Gương mặt chú lúc nào cũng tươi rói, nụ cười hồn nhiên trẻ thơ luôn nở trên môi thẹn thùng núp lén sau chòm râu muối tiêu (mà càng ngày muối càng nhiều hơn tiêu).

Xem tiếp...

Chưa bao giờ tôi thấy câu nói của tiền nhân ; “ghét của nào trời trao của ấy”thấm thía như vậy!Số là tôi rất mê thời trang.Cũng chẳng có gì lạ,thời trang là hơi thở của con cháu Eva mà.Có cô gái nào chẳng một lần đứng ngẩn ngơ trước một shop thời trang,với những model du nhập từ khắp nơi trên thế giới.Có người phụ nữ nào,cả đẹp lẫn…không đẹp,lại không ngóai đầu nhìn lại khi đi qua những tủ kính trưng bày mỹ phẩm,vải vóc ?Tôi cũng chỉ làm cái việc ấy thôi.Khi có tiền thì mua,không thì nhìn…đõ vậy.

Xem tiếp...

Nhân Ngày Của Cha, tôi xin nhớ lại vài mẫu chuyện về Ba tôi.
…  …  …
Những ngày còn lại ở bên nhà, hồi tưởng lại chuỗi ngày dài sống cạnh Ba từ thuở ấu thơ, thời đi học cho đến khi ra đời, lòng tôi bồi hồi bùi ngùi vô cùng. Những hình ảnh của chuỗi ngày dài ấy đã khắc sâu trong lòng tôi.

Nhớ ngày đầu Ba dẫn hai anh em tôi đi học trong cơn mưa bất chợt, mưa khá lớn, lại phải đi dọc theo con đường thấp sũng nước. Vì đâu biết trước mà đem theo áo mưa nên Ba đòng đòng tôi lên vai, tôi dùng cặp táp che đầu mình, còn Ba thì ướt đẫm, tay dắt anh tôi lúp xúp chạy theo cũng ướt hết.

Xem tiếp...

Tất cả chúng ta ai cũng đều thuộc lòng câu ca dao “ Công Cha như núi thái sơn “, thế nhưng thật lòng mà nói không phải ai cũng may mắn nhận ra ngọn thái sơn che chở đời mình, thậm chí lúc còn nhỏ khi bị cha mẹ rầy la dạy dỗ còn cảm thấy khó chịu và cảm thấy căm ghét cái ngọn núi kia sao cứ cản trở đời mình.

Và mặc dù có rất nhiều ngọn núi cao thấp khác nhau khi chúng ta ngắm nhìn và so sánh nét hùng vĩ và độ cao của núi, nhưng không ai có thể so sánh cha mình với cha người khác, bởi mỗi người cha luôn là một ngọn núi đặc biệt của con mình

Xem tiếp...

alt

Mấy đêm liền không sao ngủ tròn giấc, có lúc đang nằm trên giường lại ngồi dậy xếp lại vài đồ vật trong chiếc va li nhỏ, lại lục tung ra mọi cái, lại xếp vào...Lại gọi cho đứa này đứa kia, chúng tôi là những đứa bạn cũ vừa tìm ra nhau,  hẹn nhau ở nhà một con bạn ở  Washington.DC.Thành phố này tôi vẫn thường mơ ước có ngày được ghé thăm, với những tòa nhà chọc trời, những văn minh của nhân loại đặt hết tại đây.

Xem tiếp...

Thật là diễm phúc khi được làm  người và  có mặt trên  thế gian đầy sinh động và thử thách này .Hàng ngày được hít thở an bình thong dong, được bên cạnh người ta yêu thương,được trải lòng hòa cùng với  thiên nhiên  vạn vật -  sông núi, chim muông, hoa lá, ruộng đồng tuyệt đẹp của quê hương.Thế giới mà chúng ta đang sống thơ mộng và đáng yêu biết bao!

Xem tiếp...

Nhìn chồng ngồi “chống đũa”nhìn mâm cơm,Mỹ lên tiếng:
-Sao anh không ăn ? Mệt à?
Quân lắc đầu:
-Chẳng có gì ăn được cả.
Mỹ tròn mắt:
-Trời đất,cả mâm cơm ba,bốn món ăn mà anh còn chê.Đi chợ lựa lọc mãi mới mua được thức ăn vừa ý.Anh đâu có đi chợ mà biết.

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.