Tùy Bút


Ông yêu dấu!...

Sáng nay đọc được bài thơ của một người lớn tuổi... yêu người nhỏ tuổi làm em buồn... làm em nhớ đến Ông, đến tình yêu đầu đời của em... em hoạ lại bài thơ đó mà nhớ đến Ông thật nhiều... Nhưng thôi, em không muốn viết tiếp nữa đâu... em sắp khóc rồi đây nè, mắt em ...

Lỡ Yêu!...

Ngày xưa còn đi học
Lãng mạn quá ngây thơ
Trót yêu người lớn tuổi
Nghe buồn sao vu vơ


Xem tiếp...

Mùa Giáng Sinh luôn là nỗi mong chờ của tất cả mọi người, người bán hàng mong cho đến mùa Giáng sinh tiêu thụ hết mớ hàng hóa thặng dư của những ngày qua, hai kẻ yêu nhau xa cách bao tháng ngày mong cho đến ngày này về gặp nhau cho thỏa lòng mong đợi, người Mẹ mong cho đến ngày này để gặp lại các con.

Tôi cũng là một trong những bà Mẹ của xứ sở này, tôi đã chuẩn bị từ lâu, những món mà tôi sẽ mua sắm cho các cháu tôi, cho các con tôi, những món ăn nào tôi sẽ chuẩn bị cho ngày vui này.

Xem tiếp...

Mới đó mà mình đã tròn một tuổi, nhưng nói thật với các bạn là mình buồn mẹ mình ghê lắm, có mỗi ngày sinh nhật của mình mà cũng không thèm nhớ cho chính xác. Dì Vân thì nói là ngày 28/12, mẹ thì cứ mơ màng nhớ đâu là những ngày đầu tháng 1.

Nếu nhớ như dì Vân mà tính tuổi theo kiểu Việt Nam thì năm nay mình đã hai tuổi rồi, còn như mẹ thì mình sanh đủ ngày đủ tháng. Mẹ mình định hỏi ông bố tinh thần của mình, nhưng mẹ lại thấy xấu hổ vì mẹ gì mà tắc trách đến độ ngày sinh của con cũng khôngnhớ chính xác ( Chắc tại mẹ già rồi mới có được mình nên mẹ mừng quá nên quên hết mọi sự, thôi thì “tha” cho mẹ các bạn nhé ).

Xem tiếp...

Ông yêu dấu!

Thế là một năm nữa lại đến, thế là thêm một tuổi đời, thêm một nỗi buồn trên vai để rồi nhìn lại những tháng năm vừa đi qua trên cuộc đời mình, em không thấy gì cả, chỉ thấy những nỗi buồn đứng xếp hàng sau lưng em, em chỉ thấy những vũng nước mắt nhạt nhoà đàng sau và em cũng chỉ thấy có mỗi mình Ông đang đứng lặng lẽ ở một góc cạnh nào đó trong tim em với một cái nhìn thương hại, với một cái nhìn tội nghiệp và hình như có cả sự ân hận trong mắt Ông.

Xem tiếp...

Ông Yêu Dấu!

Hôm nay nay em lười làm việc, công việc bề bộn sau mấy ngày phép đang chờ em, vậy mà em vẫn thờ ơ, một chút gì trống vắng, một chút gì chán nản đang đè trên tim em, em ngẩn ngơ đọc lại những bức thư em viết cho Ông, một nỗi đau nhẹ nhàng đi về làm mắt em ẩm ướt...

Tuần vừa qua em bỏ nơi này, em đến một nơi kia, em đã bỏ đi vội vã như em đang chạy trốn chính em, chạy trộn cái ngổn ngang trong em, nhưng em không trốn được, cho dù em có cố gắng cách nào đi nữa, những gì đã qua, những gì hiện tại đang cấu xé trong em...

Xem tiếp...

Ông dấu ái!

Sáng qua Chúa Nhật, ngồi trong thánh đường dự lễ, trong lúc Cha giảng, Em bất chợt nhìn vào lòng bàn tay phải của Em, nhìn con đường tâm đạo, con đường gián đoạn bởi một vết ngắt trên đường chỉ tay, Em bâng khuâng, Em thẫn thờ, Em dí mạnh móng tay Em trên vết ngắt đó để nó có thể xuôi một đường như Em đã từng làm ngày xưa, ngày ông vừa ra đi. Người ta đã nói với Em về con đường tâm đạo trên tay Em sẽ đưa Em và ông đến hai phương trời cách biệt nhau, không bao giờ hội ngộ, Ngưu Lang Chức Nữ còn có dịp gặp được nhau vào tháng 7 mưa ngâu, còn Em và Ông sẽ vĩnh viễn không thấy nhau nữa, bởi con đường tâm đạo đã hiện lên trong lòng bàn tay Em...

Xem tiếp...

Lâu lắm mình không viết nhật ký mặc dù có rất nhiều chuyện mình muốn “Tám” vô cùng,nhưng tại mẹ mình không khỏe, rồi lúc này nhờ dì Vân, dì Lê mở chiêu anh quán nên quần hùng tụ tập về tấp nập, khiến nhà mình đông vui, ngày càng có nhiều kỳ hoa dị thảo trong vuờn nhà, thế là mẹ phó thác hết cho dì Vân và các dì tiếp bạn bè cho vui, để mọi người thấy tự nhiên như họ đang ở chính trong ngôi nhà của họ.

Xem tiếp...

Ông Yêu Dấu!

Sáng nay lành lạnh, mùa thu thật sự đi về, nhưng lá vẫn còn xanh, cây bradford trước lối đi vào nhà Em vẫn chưa đổi lá, tất cả đối với Em lúc này sao xa lạ quá, tất cả không còn lôi cuốn Em nữa, hình như Em đang sống trong lãng đãng, trong mù mịt, trong sương khói, bởi tất cả đã vuột khỏi tầm tay em... quá khứ, hiện tại chẳng là gì nữa sao? không còn ý nghĩa gì nữa ư? Những lúc tuyệt vọng, những lúc xuống tận cùng của sự khổ đau, buồn chán, Em lại nhớ đến Ông, Ông lại hiện về trong tâm trí Em, làm Em thêm nhung nhớ, làm nước mắt Em đong đầy.

Xem tiếp...

Hai “đương sự”ngồi trước mặt tôi. Nàng mặt buồn rười rượi, mắt như ngân ngấn một giọt lệ chỉ chực trào ra. Chàng lạnh băng, “hình sự”nhìn đủ biết cuộc chiến xảy ra chưa lâu.

Như tất cả những bậc trưởng thượng đóng vai trò “hòa giải”,tôi kiên nhẫn chờ. Biết chắc rằng một trong hai đương sự sẽ nổ phát pháo ấm ức. Rồi anh chồng nói:

-Cô ấy cứ quan trọng hóa vấn đề, bảo em là người thực dụng…nọ kia, rồi buộc tội em là hết yêu. Vợ chồng chứ có phải tình nhân đâu mà sinh nhật em cô ấy “bày đặt”gởi điện hoa kèm bưu thiếp trên đó viết cả thơ tình, mà lại gởi ngay về cơ quan em, thế có chết không?

Xem tiếp...

Ông Yêu Dấu!

Ông đang ở đâu? Ông ở nơi nào? Sao không về để đi tìm KN với Em? Sao nỡ để Em tìm kiếm lẻ loi một mình?... Thế mà có lần Ông nói là Ông yêu Em, bất cứ lúc nào Em cần là sẽ có Ông bên cạnh. Em đang cần sao Ông không đến? Sao Ông không về?...

Bao nhiêu năm dài trôi qua, bây giờ thì Em đã hiểu được thế nào là một tình yêu, thế nào là một hạnh phúc, thế nào là nửa vòng tròn của mình như có người đã viết... Cái nửa vòng tròn đó nếu gặp nhau, ăn khớp với nhau nó sẽ lăn dài suốt cuộc đời... còn không, nó sẽ tự tách ra. Đó! Ông thấy không? Sao Ông nỡ mang cái nửa vòng tròn của Em đi?...

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.