Mùa mưa thì đương nhiên trời mưa, mưa nhỏ, mưa to, mưa nhẹ hạt, mưa nặng hạt, mưa như những chiếc roi quất vào rát cả mặt, mưa bóng mây . . hay mưa chiều, mưa sáng, mưa trưa, mưa đêm thì cũng có gì đâu là lạ. Thậm chí mưa Sài gòn mà bay bay như mưa phùn Đà Lạt, hay mưa tầm tã nổi đầy bóng bong như “ Trời mưa bong bóng phập phồng, mẹ đi lấy chồng con ở với ai”, hay mưa dầm dề “ mưa thúi đất “ như mùa mưa ở miền trung thì đã sao nhỉ ??? cớ sao lại băn khoăn về mưa cơ chứ
Thời tiết Sài gòn những ngày này giống như một cô gái mới lớn, vừa đỏng đảnh lại vừa trái tình trái nết, buổi sáng thức dậy, vừa đi một vòng thể dục thì đã thấy nắng chói chang, nắng rát cả da, cứ tưởngs sẽ có một ngày nắng tốt để phơi phóng cái gì đó thì bỗng không một dấu hiêu báo trước, trời sụp xuống và mưa ào ạt, mưa như tát vào mặt đau điếng, mưa không kịp mặc áo mưa, và khi tìm được chỗ dừng xe, lôi được chiếc áo mưa, chưa kịp mặc đã ướt hết nửa người . . . Nhưng cũng có những buôỉ thức dậy thấy trời nặng như sũng nước, màu mây xám như chì thế nhưng rồi lại nóng hầm hập không một giọt mưa. . .
“Con có khóc mẹ mới cho bú”
Câu này hình như khá đúng trong trường hợp của tôi thì phải, bởi vì khi tôi tự thấy thương thân mình nên ọ ẹ lên thì đã có người thấy tội nghiệp mà quan tâm hỏi thăm rồi đó, tôi đã được dì An tặng cho một món ăn mới, rồi dì Mỹ Vân mời thêm các bạn của dì đến chơi,.Riêng dì An trước khi “ balô lên vai “ cũng đã đưa cho mẹ quyển thơ của dì, và dặn mẹ coi chừng mà cho mình ăn dần. .
Thấy chưa, mình nói mà mẹ đâu có tin, mình nói là con buồn quá, và con sẽ khóc than cho mẹ coi, rồi sẽ có người thương mà mẹ. Mẹ đã không nói gì nhưng im lặng không nói, mà im lặng có nghĩa là đồng ý phải không ???
Theo lẽ thường tình của cuộc đời, một đứa trẻ dù ra đời đủ hay thiếu tháng đi nữa thì dưới sự chăm bẵm yêu thương của bố mẹ, nếu không bụ bẫm như những hình em bé quảng cáo sữa thì chí ít nó cũng không quá èo uột, suy dinh dưỡng giống như mình- Có lẽ mình con nhà nghèo nên mới thế chăng ?!
Thế là ba đã đi, ba đi nhẹ nhàng như không còn vương vấn, luyến lưu gì về cái thế giới muôn mặt này nữa. Ba đi, ba bỏ lại tất cả, bỏ lại những tháng năm dài trên giường bệnh, ba bỏ lại sự cô đơn, sự trống vắng, lẻ loi của những đêm khuya vắng vẻ, tĩnh mịch không người thân bên cạnh. Cái cô đơn của con còn thốt nên lời, còn tuôn ra chữ nghĩa, nhưng cái cô đơn của ba tội nghiệp quá, cái cô đơn không nói được, không thốt được, chỉ biết rơi lệ nhìn mọi người khi gia đình vào thăm, cái cô đơn của ba là đôi mắt lặng lẽ nhìn vào khoảng không, cái khoảng không đó nhiều lần con muốn đi vào, để biết cái khoảng không ba nhìn đó có những gì bên trong, và có những ai trong ấy.
Ngày ấy con còn nhỏ,nhưng con luôn nhớ đến những ngày ba đã đi làm vất vả để nuôi dạy các con, lo cho các con đến trường .Ba vẫn thừơng nói cho chúng con biết những vất vả mà ngày xưa ba đã phải chịu.
Sáng nay vừa ngồi vào bàn làm việc, nhận được email từ một địa chỉ xa lạ thật bất ngờ ... Một tà áo trắng ngày xưa, tà áo trắng trong những tà áo trắng tinh, chưa dính bụi đời, chưa biết đời là gì, chưa biết áp dụng những con tính cộng trừ nhân chia trong cuộc sống, đã bất ngờ bị một cơn gió lốc thổi bay tản mác những tà áo trắng tinh ngày ấy, bay vào chốn nhân gian thật sự với những lao xao, toan tính bon chen.