Tùy Bút

Mùa mưa thì đương nhiên trời mưa, mưa nhỏ, mưa to, mưa nhẹ hạt, mưa  nặng hạt, mưa như những chiếc roi quất vào rát cả mặt,  mưa bóng mây  . . hay mưa chiều, mưa sáng, mưa trưa, mưa đêm thì cũng có gì đâu là lạ. Thậm chí mưa  Sài gòn mà   bay bay như mưa phùn Đà Lạt, hay mưa tầm tã nổi đầy bóng bong như “ Trời mưa bong bóng phập phồng, mẹ đi lấy chồng con ở với ai”, hay mưa dầm dề “ mưa thúi đất “ như mùa mưa ở miền trung thì đã sao nhỉ ??? cớ sao lại băn khoăn về mưa cơ chứ

Thời tiết Sài gòn những ngày này giống như một cô gái mới lớn, vừa đỏng đảnh lại vừa trái tình trái nết, buổi sáng  thức dậy, vừa đi một vòng thể dục thì đã thấy nắng chói chang, nắng rát cả da, cứ tưởngs  sẽ có một ngày nắng tốt để phơi phóng cái gì đó thì bỗng không một dấu hiêu báo trước, trời  sụp xuống và mưa ào ạt, mưa như tát vào mặt đau điếng, mưa không kịp mặc áo mưa, và khi tìm được chỗ dừng xe, lôi được chiếc áo mưa, chưa kịp mặc đã ướt hết nửa người . . .  Nhưng cũng có những buôỉ thức dậy thấy trời nặng như sũng nước, màu mây xám như chì thế nhưng rồi lại nóng hầm hập không một giọt mưa. . .

Xem tiếp...

alt














Một mình lầm lũi trong sân bay, mọi thủ tục coi như xong...tôi quay trở ra vẫy tay chào mấy đứa cháu và hai em học trò cũ đến tiễn cô giáo cũ, lòng bình yên , lặng nhìn những người thân không rõ nét, những người đang lố nhố bên kia khung cửa kiếng, cái cảm giác lâng lâng bay bổng, bàn tay đưa lên, bước chân lùi dần xa khung kính...chào các em, tạm biệt các em, tạm biệt Sai gòn, tạm biệt cái nóng khô cháy thịt da, tạm biệt những tấm lòng đã dài tay đón đưa tôi, trong thời gian hai tuần phù du mà tôi có mặt trên mảnh đất dấu yêu quê hương tôi...

Xem tiếp...

“Con có khóc mẹ mới cho bú”

Câu này hình như khá đúng trong trường hợp của tôi thì phải, bởi  vì khi tôi tự thấy thương thân mình nên ọ ẹ lên thì đã có người  thấy  tội nghiệp  mà quan tâm hỏi thăm rồi đó, tôi đã được  dì An tặng cho một món ăn mới, rồi dì Mỹ Vân mời thêm các bạn của dì đến chơi,.Riêng dì An trước khi “ balô lên vai “ cũng đã đưa cho mẹ quyển thơ của dì, và dặn mẹ coi chừng mà cho mình ăn dần. .

Thấy chưa, mình nói mà mẹ đâu có tin, mình nói là con buồn quá, và con sẽ khóc than cho mẹ coi, rồi sẽ có người thương mà mẹ. Mẹ đã không nói gì nhưng im lặng không nói, mà im lặng có nghĩa là đồng ý phải không ???

Xem tiếp...

alt



















Một ngày cuối mùa Hạ...khi gió tháng Tám  hong khô những cây cỏ ngoài vườn, giàn mướp cháy khô với những lá úa trên giàn, trơ trụi lá vàng lá úa, mấy trái mướp đẹt thân hình méo mó ẩn mình vào mấy góc kẹt của những lá úa , phần dưới của giàn Mướp là mấy khóm rau lang, thân già còm cõi, những chiếc lá tròn không còn xanh màu tươi tắn như buổi sớm mai, yên phận nép mình cạnh những khóm bạc hà còn tươi nguyên qua bao ngày nắng hạ..
.
Khu vườn bé nhỏ vây quanh bắng đám gạch cũ xếp xen nhau để ngăn đám cỏ mạnh mẽ tấn công vào chiếm chỗ đứng của chúng trong khu đất mà chủ nó đã qui hoạch cho đám cây trồng...

Hàng ngày sau giờ làm việc , trở về nhà tôi quẩn quanh bên khu vườn bé nhỏ trồng đủ mọi thứ của quê nhà :rau thơm đủ các loại, mướp, ổ qua, rau muống, rau lang, bạc hà, sả, ớt...Hôm nay tôi đào hết những củ lang còn lại của đám rau lang mà tôi đã trồng trong mảnh vườn bé nhỏ của tôi....

Xem tiếp...

Ngày ấy khi rời Sài Gòn gia đình mình về  sống ở Qui Nhơn; quê hương của  ngoại .Ba mình đã  tìm cho chi em mình một ngôi trường mà ba minh tin là chị em minh sẽ  được hưởng một nền giáo dục  tốt nhất; và được người quen giới thiệu ba đã xin cho chị em mình vào trường Trinh Vương.  Ngôi trường mình đã theo học cho đến khi thi tú tài phần thứ nhất,.Đó cũng là nơi đã cho mình thật nhiều kỷ niệm êm đềm  của một thời áo trắng mộng mơ. Những kỷ niệm êm đềm , những người bạn của  thời áo trắng đó đã không hề phai mờ trong ký ức  của mình

Mình còn nhớ ngày đầu tiên đến trường là một buổi sáng đầu mùà đông. Sau khi làm tất cả những thủ tục  cần thiết ở văn phòng, mình được thày  giám thị viết cho một giấy giới thiệu vào lớp, mình vào lớp  Đệ Lục B ( sinh ngữ chính là Anh Văn)  Sau khi thày giám thị hướng dẫn lối lên cầu thang vào lớp, mình cầm giấy vào lớp và ù té chạy cho nhanh vì đã trễ  hơn 10 phút , tới nửa đường dẫn lến cầu thang mình cũng thấy một bạn nhỏ như mình đang hối hả chạy lên cầu thang. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt mình là cô nhỏ tròn tròn, hai má hồng và đôi mắt sáng trong veo .mình thầm nghĩ trong đầu “con nhỏ dễ thương ghê, không biết nhỏ học lớp nào đây  ?”, chưa kịp hỏi thì  đã thấy nhỏ bước vào lớp  có gắn bảng “L. Đệ Luc B”  

Xem tiếp...

Vậy là mình được gần chin tháng tuổi rồi, thông thường ông bà mình có nói :"Ba tháng biêt lẫy, bảy tháng biết bò, chin tháng lò dò biết đi . . ." vậy mà mình thấy mình thật tệ, yếu nhớt như con sên, không biết có bò được hay không chứ nói gì đến đi hay chạy như những anh chị bạn đồng hương ... Cường Để, Nữ Trung Học, Tây Sơn, Sư phạm.

Theo lẽ thường tình của cuộc đời, một đứa trẻ dù ra đời đủ hay thiếu tháng đi nữa thì dưới sự chăm bẵm yêu thương của bố mẹ, nếu không bụ bẫm như những hình em bé quảng cáo sữa thì chí ít nó cũng không quá èo uột, suy dinh dưỡng giống như mình- Có lẽ mình con nhà nghèo nên mới thế chăng ?!

Xem tiếp...

Đêm qua con vừa trở lại nơi con vội vã ra đi, ra đi với trái tim nghẹn đau, với đầu óc trống rỗng không nghĩ được gì. Về đến nhà đúng 11g đêm. Đêm nơi này trời mát dịu, không gió mạnh, không gió lộng và không cả mưa rơi.

Thế là ba đã đi, ba đi nhẹ nhàng như không còn vương vấn, luyến lưu gì về cái thế giới muôn mặt này nữa. Ba đi, ba bỏ lại tất cả, bỏ lại những tháng năm dài trên giường bệnh, ba bỏ lại sự cô đơn, sự trống vắng, lẻ loi của những đêm khuya vắng vẻ, tĩnh mịch không người thân bên cạnh. Cái cô đơn của con còn thốt nên lời, còn tuôn ra chữ nghĩa, nhưng cái cô đơn của ba tội nghiệp quá, cái cô đơn không nói được, không thốt được, chỉ biết rơi lệ nhìn mọi người khi gia đình vào thăm, cái cô đơn của ba là đôi mắt lặng lẽ nhìn vào khoảng không, cái khoảng không đó nhiều lần con muốn đi vào, để biết cái khoảng không ba nhìn đó có những gì bên trong, và có những ai trong ấy.

Xem tiếp...

Ngày mai là ngày Father's Day, tôn vinh những người Cha, nhắc nhở những kỷ niệm về những người cha yêu qúi đã hi sinh cuộc sống của mình cho các con yeu qui'.

Ngày ấy con còn nhỏ,nhưng con luôn nhớ đến những ngày ba đã đi làm vất vả để nuôi dạy các con, lo cho các con đến trường .Ba vẫn thừơng nói cho chúng con biết những vất vả mà ngày xưa ba đã phải chịu.

Xem tiếp...

Có những tình cảm làm con tim tan nát, làm lòng đau như cắt, làm thân xác rã rời, nhưng cũng có những tình cảm làm lòng người ấm áp, làm hồng khung trời, làm dịu mát những ngày nóng bức ....

Sáng nay vừa ngồi vào bàn làm việc, nhận được email từ một địa chỉ xa lạ thật bất ngờ ... Một tà áo trắng ngày xưa, tà áo trắng trong những tà áo trắng tinh, chưa dính bụi đời, chưa biết đời là gì, chưa biết áp dụng những con tính cộng trừ nhân chia trong cuộc sống, đã bất ngờ bị một cơn gió lốc thổi bay tản mác những tà áo trắng tinh ngày ấy, bay vào chốn nhân gian thật sự với những lao xao, toan tính bon chen.

Xem tiếp...

Đêm qua gió khủng khiếp, gió rít lên từng hồi nghe rờn rợn, nghe vắng vẻ, nghe đêm hoang vắng. Gió đêm nay khác hẳn những cơn gió đã qua, gió không giống những con gió lốc... Gió làm người ta liên tưởng sắp đến ngày tận cùng. Âm thanh của gió nghe không giống những cơn gió đã đi ngang. Gió thổi phần phật cây thông như cây liễu bên kia hàng rào của phía sau nhà cứ ngả nghiêng hết bên này sang bên kia... Gió đem theo mưa, những hạt mưa tuy không nặng hạt nhưng bị gió dập vùi vào mặt kiếng đem theo chút lành lạnh đi về trong đêm...
   

Xem tiếp...

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.