Xoè xem năm ngón tay buồn Thấy toàn ảo mộng khắp đường chỉ tay. (H.A. Tuấn)
Em yêu, anh vẫn thích hai câu thơ này từ thủa còn đi học, và hôm nay, ‘ngày của hai đứa chúng mình’, anh lại xoè bàn tay ngắm nhìn. Bàn tay anh quả có trăm đường loanh quanh nhờ nhạt nhưng có một đường dài sâu đậm, con đường này là con đường mang tên em mà chúng mình đang đi bên nhau nhiều tháng năm dài.
Mỗi ngày ông ra khỏi nhà từ tờ mờ sáng để bắt kịp chuyến tàu khởi hành lúc 5 giờ. Từ nhà ông đến chỗ ông làm, nếu lái xe sẽ mất nửa tiếng, đi tàu điện sẽ mất một tiếng. Ông cũng có một chiếc xe, tuy cũ kỹ nhưng vẫn còn chạy được, nhưng ông không muốn lái xe đi làm. Ông bảo đường sá chật chội, bụi bặm, nguy hiểm quá. Đi tàu thoải mái, cái đầu không mệt vì cứ phải nhìn ngược nhìn xuôi để khỏi đâm vào người ta, mà ông cũng sợ người ta đâm sầm vào ông. Ông chỉ đi xe mỗi khi đi thăm bạn bè hay đến những nơi mà không có đường tàu.
Phàm là người ai mà không có tên họ. Nó dùng để phân biệt người này với người nọ. Vậy mà đôi lúc cái tên đã trở thành cơn ác mộng cho nhiều người. Cái tên thật oái oăm. Thật khốn khổ.
Vừa sinh ra, việc đầu tiên là phải làm giấy khai sinh. Ở Mỹ, trước khi đến nhà thương sinh con, cả hai vợ chồng phải đồng ý với nhau về cái tên. Vì tất cả giấy tờ cần thiết cho đứa bé phải hoàn tất trước khi bồng con về nhà. Thường thì vợ chồng đều biết phái tính của đứa bé, nhưng nếu không biết thì phải chọn hai tên cho chắc ăn, một cho bé trai và một cho bé gái.
- Chương 8 - Tình riêng dấu lệ - Đáp mối duyên chung Hôn kỳ đã định, Huyền Trân từ biệt Trúc Lâm Đại Sĩ Tưởng nhớ người xưa,nén lòng nhận mối duyên chung. * 1. Xuân đi Xuân chẳng chờ ai 2. Cành Xuân sót một đóa mai cuối cùng 3. Vô tình trời nổi đông phong 4. Cánh hoa tơi tả cuốn trong bụi trần
Ngồi làm việc, tôi đọc thư công ty xong đến thư cá nhân. Thời gian gần đây, đã hai tháng có, thư riêng của tôi hằng ngày nhận về tràn ngập inbox ngay cả trong giờ làm việc. Email đến từ các bạn bè thời còn học chung những năm trung học ở Lasan Qui Nhơn ngày xưa, bây giờ ở rải rác khắp nơi trên trái đất. Chúng tôi mất liên lạc đã hàng mấy chục năm, mới đây được gặp lại nhau trên mạng thật tình cờ. Rồi đứa này móc nối đứa kia, biết bao nhiêu chuyện vui buồn, kỷ niệm ngày xưa thời học sinh nay được dịp sống lại.